Nhập Từ Khóa Cần Tìm:

Truyện Ma - quán trọ hoang thôn

21:15 04/12/2013
 
Thích 0  Bình luận 0
Trang 1 2 3 ... 35 >

quán trọ hoang thôn- sái tuấn full (truyện ma)

Sái Tuấn Quán Trọ Hoang Thôn


TRÍCH DẪN
Một hôm, bốn sinh viên đột nhiên ghé thăm. Họ nói là sau khi xem truyện ngắn "Hoang thôn" của tôi đăng trên tạp chí "Chồi non" đã bị thôi thúc thực hiện khát vọng đi thám hiểm Hoang thôn. Sau khi từ Hoang thôn trở về, chỉ trong một thời gian ngắn, bốn người họ đều lần lượt gặp phải chuyện đen đủi. Còn tôi cũng nhận được email của một cô gái bí hiểm tự xưng là "Nhiếp Tiểu Sảnh". Kể từ đó, biết bao nhiêu là chuyện ly kỳ cổ quái hệt như ma quỷ thần chặt lấy tôi, không cách nào thoát ra nổi. Trong suối ba mươi ngày đêm khủng loạn đến cực độ đó, tôi và Tiểu Sỉnh đã yêu nhau say đắm. Nhưng tiếng sáo đến từ Hoang thôn đã thức tỉnh ký ức của cô ấy. Tiểu Sảnh không thuộc về nhân gian này. Tôi vẫn hy vọng được nhìn thấy cô ấy. Lúc cổ vật nhẫn ngọc trở về cung điện dưới lòng đất đã tỏa ra ánh sáng lấp lánh, hàng ngàn những điều bí ẩn rút cuộc đã bị chôn vùi dưới đáy sâu…

"Quán trọ Hoang thôn" kể lại một câu chuyện khủng khiếp đến đỉnh điểm nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ và xúc động. Xuyên suốt câu chuyện, bên cạnh những nỗi sợ hãi khiến ta rúm ró, sự ghê rợn thấm sâu vào tận xương tủy, thì vẫn còn đó tiếng gọi của tình yêu vĩnh hằng. Trong không khí khiến người ta sợ hãi, căng thẳng đến ngừng thở, một tình yêu sâu nặng đã vượt qua không gian năm nghìn năm, vượt qua cả thành phố và Hoang thôn, vượt qua cả sự sống và cái chết. Chỉ dưới sự khảo nghiệm duy nhất của khủng hoảng tuyệt đối đó, tình yêu mới có thể lan tỏa ra sự lãng mạn đầy đam mê và cảm động đến vậy.

Chỉ khi mở ra "Quán trọ Hoang thôn" ta mới có được một đêm ghi nhớ suốt đời.

LỜI NÓI ĐẦU
"Tôi biết Hoang thôn ở đâu rồi".

Đây là tiêu đề của một bài viết trên mạng BBS, kích chuột mở ra xem, hóa ra lại là những trang hoạt họa flash.

Dưới bóng đêm u ám khiến ta nghẹt thở, những con sóng đục ngầu vỗ vào bờ thê lương, một thôn nhỏ cô đơn, bất động như đã chết nằm trên sườn núi, rất nhiều mái nhà đen thui rải rác lố nhố. Từ hang động trên đỉnh núi có thể nhìn bao quát toàn bộ thôn xóm, một bóng thiếu nữ áo trắng xa xăm đứng đó, cuồng phong thổi tung tóc và áo váy cô gái, giai điệu của ca khúc nhạc kịch nổi tiếng "Bóng ma nhà hát" làm nền.

Hóa ra đây là flash của một cư dân mạng chế tác sau khi đọc truyện của tôi. Đây là Hoang thôn trong lòng họ ư?

Theo giai điệu "Bóng ma nhà hát" quen thuộc, từng trang flash hiện lên. Tôi hít thở thật sâu. Kể từ sau khi truyện ngắn "Hoang thôn" đăng trên tạp chí "Chồi non", cuộc sống của tôi đã bị đảo lộn bởi câu chuyện này. Truyện ngắn này cũng đã khiến cho một nhân vật vô cùng bí hiểm xâm nhập vào cuộc sống của tôi, còn nhân vật bí hiểm này là ai? Tôi sẽ thuật lại chi tiết với bạn ở đằng sau tiểu thuyết.

Ngoài nhân vật bí hiểm này ra, bên cạnh tôi còn phát sinh vài việc đại sự, thậm chí đến giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn cảm thấy sợ hãi vô cùng. Những truyện này không thể tin nổi tới mức nào, tôi đã từng kể hết lại cho rất nhiều người bạn phóng viên của mình, nhưng không một ai trong số họ tin tôi, tất cả đều cho rằng đây là cuốn tiểu thuyết gần đây tôi mới sáng tác.

Ôi, thật là hối hận vì lúc đó tôi đã không mang theo một chiếc DV bên mình để có thể ghi lại toàn bộ những chuyện này, rồi sau đó sẽ quay thành một bộ phim phóng sự khiến bạn phải sợ hãi khủng khiếp tới mức dựng cả tóc gáy, nếu không thì ai có thể tin được những chuyện li kỳ đến nhường vậy nhỉ? Đã như vậy rồi thì các bạn hãy cứ coi như mình đang vô tình nghe thấy một đoạn truyện kỳ quái trong đêm đen lạnh giá nhé!

Trong rất nhiều tiểu thuyết của tôi, câu chuyện đều giống như "Đống đổ nát hình tròn" dưới ngòi bút của Borges, không có thời điểm cũng không có kết thúc, đều có thể mở ra cho bạn một đường hầm bí mật, đưa bạn đến thế giới của trí tưởng tượng…

Nhưng nếu như muốn kể lại câu chuyện này thì bắt buộc phải bắt đầu từ mùa xuân năm đó. Trên tạp chí "Chồi non" tháng 4 năm đó có đăng truyện ngắn "Hoang thôn" của tôi.

Truyện ngắn hơn hai vạn chữ này kể lại câu chuyện như sau:

Hoang thôn xuất hiện lần đầu tiên trong tiểu thuyết "Quán trọ u hồn" của tôi, là một sơn thôn nhỏ hoang vắng tại miền đông Chiết Giang, tọa lạc giữa biển và nghĩa trang. Nhưng sự thật là tôi vẫn chưa từng đến Hoang thôn, bởi vì địa danh này đơn thuần không nằm ngoài sự hư cấu của tôi.

Nếu như không phải là lần đi triển khai hoạt động ký tên bán sách đó, thì có lẽ Hoang thôn vĩnh viễn chỉ tồn tại trong tưởng tượng của tôi mà thôi.

Hoạt động ký tên bán sách "Quán trọ u hồn" được tiến hành trong một hiệu sách tại nhà ga. Đó là một đêm đông lạnh giá, lúc hoạt động ký tên bán sách sắp kết thúc thì một cô gái tên là Tiểu Chi xuất hiện trước mặt tôi.

Cô mặc một chiếc áo len rộng thùng thình không hề vừa vặn với cơ thể, cột tóc đuôi ngựa dài đen láy được buộc gọn đằng sau, xem ra là một sinh viên đại học. Cô gái kỳ lạ này có một đôi mắt thật đẹp, ánh mắt ẩn chứa một cảm giác thật khó thốt thành lời. Cô cẩn thận lễ phép mời tôi ký tên cho mình, cô giới thiệu mình tên là Tiểu Chi, đến từ một địa danh tên là Hoang thôn.

Tôi bỗng ngây người ra, bởi vì Hoang thôn chỉ là cảnh tượng được hư cấu trong tiểu thuyết, nhưng cô gái lại nói Hoang thôn là địa danh có thực, hơn nữa lại còn nằm giữa biển và nghĩa trang.

Tuy không dám tin lắm, nhưng tôi vẫn bị cô gái làm cho chấn động, và đôi mắt sáng trong hút hồn như nai con lạc đường trong đêm tối của cô ấy đã khiến tôi không thể không nảy sinh thiện cảm. Tức khắc, tôi đã đưa ra quyết định, muốn mời Tiểu Chi đưa tôi đến Hoang thôn, xem địa danh hư cấu trong tiểu thuyết của mình rút cuộc như thế nào ngoài đời thực?

Sau mấy tuần khắc khoải chờ đợi, Tiểu Chi cuối cùng cũng đồng ý lời nhờ vả của tôi, cô đưa tôi đến bến xe đường trường để bước vào chặng đường tới Hoang thôn phía trước.

Tiểu Chi nói với tôi, Hoang thôn nằm ở thị trấn Tây Lãnh của thành phố ven biển K phía đông tỉnh Chiết Giang, sau sự biến Tĩnh Khang thời Đại Tống 800 năm trước, di dân trung nguyên đã tháo chạy đến vùng đất hoang bên bờ biển và định cư tại đây, từ đó hình thành nên địa danh Hoang thôn này.

Tiểu Chi sinh ra và lớn lên tại Hoang thôn, hai năm trước cô thi đỗ vào một trường địa học danh tiếng tại Thượng Hải, bây giơ đang đúng dịp về nhà nghỉ đông.

Thông qua những chặng đường chuyển tiếp, tôi và Tiểu Chi rút cuộc đã đặt chân tới Hoang thôn, ở đây đích thực nằm giữa biển và nghĩa trang, những rặng núi và vách núi dựng đứng thê lương ngút ngàn tầm mắt, thời gian dường như ngưng đọng ở đây, vẫn như đang dừng lại tại niên đại hoang vắng hàng trăm năm trước.

Đầu thôn là một tấm bia đá khổng lồ dựng đứng, phía trên có khắc bốn chữ to "Trinh Liệt Âm Dương". Nghe nói là trong những năm Gia Tĩnh triều Minh, Hoang thôn có một người đỗ tiến sỹ, để biểu dương mẹ của người này, hoàng đế đã ngự giá ban tặng cho bà tấm bia tiết hạnh.

Tiểu Chi dẫn tôi bước vào Hoang thôn, đến một ngôi nhà cổ kính, trước công ngôi nhà có ba chữ "Tiến Sỹ Đệ". Hóa ra đây là nhà của Tiểu Chi, và tấm bia đá trước cổng thôn cụng là được ban tặng cho tổ tiên gia tộc cô. Ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ tối om, sâu hun hút, bên trong có vài sân sướng, bước vào cửa là đại đường "Nhân ái đường", trong đại đường có treo một bức chân dung cổ nhân bằng giấy ống quyển.

Ngôi nhà cô to nhường vậy nhưng lại thiếu hơi người, chỉ còn cha của Tiểu Chi vẫn sống ở đây. Người đàn ông trung niên này sắc mặt trắng bệch, thân hình gày gò ốm yếu, ông tự xung là Âu Dương tiên sinh, giọng điệu khi nói chuyện lúc nóng lúc lạnh, rất giống một xác ướp.

Địa danh Hoang thôn này đương nhiên không thể có khách sạn, khi màn đêm buông xuống, tôi chỉ có thể ở nhờ trong căn nhà cổ kính này.

Tiểu Chi bưng chiếc đèn dầu, dẫn tôi vào sân sau, trên lầu có một căn phòng đã đóng cửa từ rất lâu rồi.

Tôi cẩn trọng bước chân vào căn phòng cổ kính, kinh ngạc phát hiện ra bên trong có một bức bình phong cổ, đây là một bức bình phong sơn mài bốn cánh, chắc chắn là cổ vật từ đời Thanh, nhưng càng khiến tôi kinh ngạc hơn chính là những hình vẽ trên bình phong đó. Cảnh thứ nhất vẽ hình một người đàn ông và một người đàn bà, hai người say đắm nhìn nhau đầy lưu luyến, xem ra đây là cảnh tượng li biệt của một đôi vợ chồng hoặc một đôi tình nhân. Cảnh thứ hai vẫn là người đàn bà đó, hình như đang khóc, trước mặt cô là một tăng nhân đứng đó đưa chiếc sáo vào tay cô ta. Cảnh thứ ba vẽ cảnh trong buồng, người đàn bà ngồi một mình trên chiếu trúc, tay cầm chiếc sáo đưa lên miệng, trên xà nhà treo ba dải lụa trắng. Cảnh thứ tư vẽ người đàn ông ban nãy đang nằm bên cạnh một chiếc quan tài sơn đỏ, càng đáng sợ hơn vì nắp quan tái mở ra và tay người đàn ông vẫn nắm lấy chiếc sáo trúc.

Nhìn những hình vẽ này trên bình phong, tôi sởn hết da gà, một bóng đen kỳ dị chập chờn lay động trên bình phong, dường như người đàn ông trong tranh vẽ đang sắp bước ra ngoài tới nơi.

Tiểu Chi kể cho tôi nghe câu chuyện vẽ trên tấm bình phong cổ này.

Vào thời Gia Tĩnh triều Minh, Hoang thôn có một đôi vợ chống trẻ, người vợ tên là Yên Chi. Lúc đó cướp biển Nhật Bản hoành hành, chồng của Yên Chi bị cưỡng chế vào quân đội, bị ép buộc ra tỉnh ngoài đánh trận với cướp biển Nhật Bản.

Trước khi lên đường, người chồng đã hẹn ước với vợ: vào ngày tết trùng dương ba năm sau, anh nhất định sẽ trở về cùng cô tương ngộ, nếu như đến ngày hẹn ước mà không thể gặp lại, hai người sẽ cùng nhau tự tử trong đúng đêm tết trùng dương đó.

Ba năm sau, ngày tết trùng dương cận kề, người chồng phương xa vẫn bặt vô âm tín. Yên Chi ngày nào cũng ra cổng thôn đứng ngóng trông, một hôm cô gặp được một nhà sư khất thực, tăng nhân trao lại cho cô chiếc sáo trúc, dặn dò cô đến đúng đêm trùng dương thì thổi sáo, người chồng sẽ trở về như lời hẹn ước.

Vào đúng đêm trùng dương, Yên Chi thổi sáo, khi giai điệu u buồn vừa kết thúc, người chồng quả nhiên về tới trước cửa nhà. Cô vui mừng khôn xiết giúp chồng cởi áo, dịu dàng hầu hạ chồng nằm xuống nghỉ ngơi.

Sau khi hai người cùng nhau trải qua vài đêm hạnh phúc, người chồng đột nhiên mất tích. Không lâu sau, Yên Chi nghe tin người chồng đã tử trận vào đúng ngày tết trùng dương. Hóa ra, đêm trùng dương đó, tại chiến trường xa xôi nghìn dặm chồng cô đã cố ý xông lên hàng đầu và đã bị kẻ địch bắn chết.

Anh với danh nghĩa tử trận, nhưng thực chất là tự tử vì tình, lấy cái chết để thực hiện lời hẹn ước với vợ. Linh hồn anh vượt qua trăm sông ngàn suối chỉ để trở lại cố hương Hoang thôn. Và đúng giây phút đó, Yên Chi đã thổi chiếc sáo thần bí, tiếng sáo du dương đã dẫn đường cho linh hồn người chồng trở về nhà.

Buổi tối hôm đó, tôi chỉ nghĩ về câu chuyện này, không sao ngủ được. Đến quá nửa đêm, tôi dứt khoát bước ra khỏi phòng, phát hiện vách tường phòng bên vẫn còn ánh nến.

Kìm nén sự sợ hãi, tôi len lén nhìn vào cửa sổ phòng bên cạnh.

Trên bàn trang điểm cũ kỹ có thắp một ngọn nến, ánh nến yếu ớt soi rọi một cô gái mặc áo trắng, nhưng tôi không thể nhìn thấy mặt cô ấy, chỉ thấy cô ấy đang chải mái tóc dài đen láy. Tôi lập tức nhớ lại cảnh tượng kinh điển khủng khiếp trong bức tranh bèn hoảng loạn bỏ chạy về phòng mình.

Đây là đêm đầu tiên của tôi ở Hoang thôn.


Trang 1 2 3 ... 35 >
Bạn hãy đăng nhập để có thể bình luận!

Chưa có bình luận nào!

Khúc nhạc Pokemon

Khúc nhạc Pokemon

Khúc nhạc Pokemon
03/11/2013 - 205 lượt xem
Ăn nhầm thịt ma - (Truyện kinh dị)

Ăn nhầm thịt ma - (Truyện kinh dị)

Ăn nhầm thịt ma - (Truyện kinh dị) CHẠP 1 Những truyện mình kể sau đây là những truyện hoàn toàn có thật trong chiến tranh chống Mỹ của nhân dân
13/11/2013 - 127 lượt xem
truyện ma cực hay - ĐỊA NGỤC TẦNG THỨ 19

truyện ma cực hay - ĐỊA NGỤC TẦNG THỨ 19

truyện ma cực hay - ĐỊA NGỤC TẦNG THỨ 19,Câu chuyện xảy ra tại một trường đại học, nơi những nữ sinh như Thanh U, Văn Nhã, Tố Lan, Xuân Vũ, Tiểu Cầm...
21/11/2013 - 144 lượt xem
Sắc Đẹp Của Qủy

Sắc Đẹp Của Qủy

Sắc Đẹp Của Qủy,"Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào
25/11/2013 - 106 lượt xem
Tiểu Thuyết Kinh Dị - Cánh Cửa Xanh

Tiểu Thuyết Kinh Dị - Cánh Cửa Xanh

Cánh Cửa Xanh - Hồng Nương Tử ( full ) GIỚI THIỆU TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM Hồng Nương Tử, người thành phố Hồ Nam, tác phẩm đầu tay xuất bản vào năm 2006. Hiện nay đã xuất bản sáu tiểu thuyết: "Tấm vải đỏ",
26/11/2013 - 167 lượt xem